Bé Nguyễn Minh Ánh cảm ơn bác sĩ đã chữa khỏi bệnh đau khớp cho bà - Thuốc dân tộc

Bé Nguyễn Minh Ánh cảm ơn bác sĩ đã chữa khỏi bệnh đau khớp cho bà

Nhận được bức thư rất cảm động của bé Nguyễn Minh Ánh gửi cho các bác sĩ Trung tâm với nội dung cảm ơn các bác sĩ đã chữa khỏi bệnh đau khớp cho bà nội. Với những từ ngữ rất trẻ con nhưng thấm đượm tấm lòng yêu thương của con trẻ với ông bà, cha mẹ của mình. Ban biên tập trang xin đăng tải lại nguyên văn lá thư của bé để độc giả tham khảo.

 

                     Vạn Thắng, ngày 30 tháng 10 năm 2014

Gửi Trung Tâm Nghiên Cứu Và Ứng Dụng Thuốc Dân Tộc!

Cháu chào các bác, các cô, các chú bác sĩ của trung tâm ạ. Cháu là Nguyễn Minh Ánh, năm nay cháu 9 tuổi. Cháu đang học lớp 4 ở trường tiểu học Vạn Thắng. Cháu viết bức thư này gửi tới các bác và cô chú bác sĩ của trung tâm để cảm ơn cô chú vì đã chữa khỏi bệnh đau khớp cho bà cháu!

Lá thư của bé Nguyễn Minh Ánh

                                  Lá thư của bé Nguyễn Minh Ánh

Cháu năm nay 9 tuổi rồi nhưng mà cho đến năm 7 tuổi cháu vẫn ở cùng với ông bà nội. Bố mẹ cháu đi nước ngoài làm việc cả nên từ bé cháu đã được ông bà nuôi và chăm sóc rồi ạ. Ông nội cháu nghiêm khắc lắm, ngày xưa ông là bộ đội nên lúc nào ông cũng nghiêm. Nhưng mà bà nội thì hiền lắm, lúc nào bà cũng thương với chiều cháu cả. Cháu thích ăn món gì thì bà đều nấu cho, bà cũng hay dẫn cháu đi chơi quanh làng để thăm các bác, các cô trong xóm. Cháu cũng thương bà lắm, đi học được điểm cao cháu đều đem về khoe bà, thế là bà lại vui cả ngày, rồi gặp ai bà cũng khoe cháu bà hôm nay được cô cho điểm 9, điểm 10. Ở nhà chỉ có ông bà với cháu, thỉnh thoảng các dì cũng sang nhưng mà việc nhà thì toàn bà làm cả, cháu muốn giúp nhưng bà toàn cười bảo cháu còn bé, chơi ngoan là được rồi. Cháu thương bà lắm.

Cháu không nhớ từ khi nào, hình như lúc cháu học lớp 2, thỉnh thoảng cháu thấy bà ngồi xoa đầu gối, mặt bà thì nhăn lại, những lúc đi cầu thang bà cũng đi rất khó khăn. Cháu hỏi thì bà chỉ cười bảo bà đi nhiều mỏi chân, ngồi một tí là khỏi. Cháu chẳng biết phải làm sao nên chỉ biết rồi bóp chân cho bà thôi, cháu còn thủ thỉ với bà rằng lớn lên cháu sẽ làm bác sĩ để chữa bệnh co bà đỡ mỏi chân. Những khi ấy bà lại xoa đầu khen cháu ngoan. Nhưng mà đến mùa đông thì bà có vẻ hay đau hơn. Lúc ấy cũng là lúc bố mẹ về, cháu về ở với bố mẹ nên không về thăm ông bà thường xuyên được. Thời gian đầu, cháu nhớ ông bà nên nài nỉ bố mẹ hàng tuần cho về ông bà chơi, nhưng mà bố mẹ cũng bận nên dần dần 2, 3 tháng mới đưa cháu về một lần được, cháu rất thương và nhớ ông bà nhiều lắm ạ. Đến khi Tết về, thấy bà gầy đi, tóc bạc hơn, đi tập tễnh, cháu đã òa khóc. Cháu chạy lại ôm bà, rồi vừa mếu máo vừa nói với bố mẹ: “Bố mẹ ơi, bà bị đau chân. Bà đau lắm. Bố mẹ nhìn này, bà đi tập tễnh này, bà đau lắm!” Bà lại chỉ cười rồi xoa đầu cháu như trước, nói: “Bà không sao, bà không đau đâu, Bống của bà ngoan không khóc nữa.” Sau đấy, bố mẹ cháu hỏi chuyện bà rồi nói ra Tết sẽ đưa bà đi khám. Mẹ nói cháu nhỏ nên không được đi theo, nhưng cháu nghe mẹ nói là bác sĩ khám bảo bà bị bệnh khớp, chỉ cần uống thuốc của bác sĩ là sẽ khỏi. Cháu vui lắm, vậy là bà sẽ không còn đau nữa. Không được về thăm ông bà nhiều nên hôm nào cháu cũng gọi điện về cho bà, kể chuyện ở lớp ở trường cho bà, rồi nghe bà khen cháu ngoan nhất, giỏi nhất.

Nghỉ hè 3 tháng, bố mẹ cho cháu về chơi với ông bà. Lần này về, cứ nghĩ 2 bà cháu lại có thể vui vẻ đi khắp làng chơi như hồi xưa, nhưng bố mẹ lại nhắc, bà lại đau chân nên con phải ngoan, không được nghịch làm bà mệt. Cháu buồn lắm, thế là cả mấy tháng hè, cháu hôm nào cũng ngồi bóp chân cho bà, rồi kể chuyện cho bà nghe, 2 bà cháu lúc nào cũng cười. Cháu cũng chăm chỉ nhắc bà uống thuốc để bà nhanh hết đau, thuốc của bố mẹ mua chữa bệnh cho bà. Nhưng uống suốt mấy tháng hè mà bệnh bà không thấy đỡ. Bố mẹ cũng đi hỏi thăm khắp nơi thuốc tốt mua cho bà nội uống. Có một hôm, ông Đang xóm bên sang chơi đúng lúc bố mẹ cũng ở nhà ông bà, nói chuyện một hồi thấy ông kể chuyện ông cũng đang uống thuốc của 1 trung tâm trên Hà Nội, bảo bố cháu thuốc tốt lắm. Từ khi uống thuốc con trai ông mang về, bệnh khớp của ông đã đỡ nhiều rồi. Bố mẹ thấy vậy cũng hỏi chỗ của trung tâm kia. Sau đấy, cháu thấy bố nghỉ làm đưa bà lên thành phố Hà Nội khám. Từ đó đến khi bà khỏi chắc cũng khoảng 4 tháng vì gần hết 1 học kỳ của cháu mà. Hai bà cháu vẫn thường nói chuyện qua điện thoại, bà vui bà kể rằng bây giờ bà đã không còn bị đau chân nữa rồi. Bà khen thuốc của trung tâm tốt lắm.

Cháu không được đi cùng bà đến trung tâm khám nên cháu không biết các bác sĩ là ai, nhưng cháu vẫn muốn viết thư cháu cảm ơn các bác, các cô chú bác sĩ của Trung Tâm Nghiên Cứu Và Ứng Dụng Thuốc Dân Tộc lắm ạ. Nhờ các cô chú mà bà cháu bây giờ không còn đau nữa rồi. Nên cháu muốn viết bức thư này để cảm ơn các bác, các cô các chú. Cháu sẽ nhờ mẹ cháu đi bưu điện gửi cho cháu để có thể gửi thư đến tận tay các cô chú. Cháu mong các bác, các cô, các chú bác sĩ của trung tâm sẽ luôn khỏe mạnh, không bị ốm để có thể chữa khỏi bệnh cho nhiều người như bà nội cháu vậy.

 

                                             Bé Bống của bà nội

                                             Nguyễn Minh Ánh

Ý kiến độc giả

  1. Đinh Xuân Mai says:

    Bây giờ vẫn còn mấy bé như thế này nhỉ, dễ thương với tình cảm thật

Bình luận

Your email address will not be published. Required fields are marked *



Ẩn